Sunday, February 26, 2017

Entry #6

Người ta thường nói là cuộc đời không ai biết được chữ ngờ. Đúng chuẩn luôn. Việc không ngờ nhất đã xảy ra, giờ ngoài việc chấp nhận sự thật ra không biết làm gì nữa.

Nhưng không cam lòng nhất vẫn là việc cuộc sống sẽ khác lúc trước, nhiều lắm. Biết là đời sẽ có thay đổi, nhưng bản thân luôn mong muốn giữ gìn vừa đủ những cái cũ kỹ, thân quen. Chả hiểu sao, nhưng tính thích hoài niệm như vậy chịu thôi sao giờ. Sự thay đổi này thật sự quá nhiều, tới mức tuy đã chấp nhận nhưng vẫn không quen.

Mới 1 tuần nhưng nhiều việc xảy ra quá. Gia đình từ trước tới giờ luôn phức tạp,  biết lắm, chấp nhận đó vì không ai chọn cửa sinh ra mà. Nhưng vẫn cảm thấy ghen tị quá. Người ta có thể không giàu có bằng, nhưng cảm giác gia đình luôn hiền hoà ấm áp. Thật buồn.

Wednesday, February 1, 2017

Entry #5

Hôm nay là 1 ngày khá đặc biệt. Cảm giác như mỗi lần gặp chị đều có chuyện để bàn luận, nên lần nào cũng ngồi với nhau tận mấy tiếng mới chịu về. Chủ đề hôm nay là về suy nghĩ. Vì đã nói nhiều rồi nên sẽ ko thuật lại hết nữa, chỉ muốn nói rằng: Suy nghĩ thật sự rất quan trọng. Dù có những lúc mệt vì suy nghĩ quá nhiều, nhưng bản thân chưa từng ngừng suy nghĩ. Cảm giác nếu ko nghĩ thì chả có chuyện gì nó ra đâu vào đâu, vấn đề vẫn còn nằm chình ình đó, ko mất được. Có những chuyện lớn, ảnh hưởng tới đời người nên ko nghĩ kỹ ko dc; lỡ mà có chuyện gì sẽ ân hận lắm.

Sau gần 12 tiếng thì chuyện tạm thời có hướng giải quyết, thậm chí còn mở ra những hoạt động nhằm giúp ích suy nghĩ đúng cách. Hi vọng mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa. Thật sự ko muốn những người mình quan tâm sẽ gặp mệt mỏi, đau khổ rồi phải hối hận vì sự thiếu suy nghĩ. Bản thân luôn muốn họ đạt được nhiều thứ hơn, đi được xa hơn với đam mê và nhiệt huyết của mình. Vì họ xứng đáng được những thứ như vậy.