Thursday, November 30, 2017

Nổi điên!

Lâu lắm rồi và mình đã không thể kiềm chế được và nổi điên. Câu chuyện thì xàm và vớ vẩn nên bỏ qua. Vấn đề chính là mình đã nổi điên sau mấy lần cứ chịu đựng. Tuy hơi hối hận xíu do khi nóng mình cũng nói mấy cái không nên nói. Với con người đó thì mấy cái mình nói chả có gì là sai, nhưng xét theo chuẩn mực mà người ta hay gán cho nhau thì là không đúng. Fuck morality! Cũng sẽ bị trả thù cái gì đó. Mà thôi, tính sau. Dù sao điên 1 lần cho tởn. Đừng thấy cứ im mà nghĩ mình hay.

Tự nhiên muốn ra ngoài ở. Cảm thấy chi khi ở 1 mình thì mới yên bình tuyệt đối được. Buồn cái với khả năng hiện giờ thì việc đó chắc còn lâu lắm. Chỉ biết sống chung với lũ, dăm ba bữa lại 1 trận

Tuesday, November 21, 2017

Entry #17

Quởn quá nên viết thêm 1 cái entry nữa.

Nói chung do suy nghĩ nhiều về vụ việc hôm qua, nên sau khi suy nghĩ kỹ càng thì vẫn chọn là chiến đấu tiếp. Chủ yếu là vì vẫn còn vương vấn công việc ở đó lắm, rồi luyến tiếc cái mục tiêu ở đó chưa hoàn thành, với lại đã trèo qua bao nhiêu cái núi để đứng ở đây rồi, thì thêm 1 cái nữa cũng thế thôi.

Nhưng nói gì thì nói, cũng phải step up nhiều hơn. Việc phải khắc phục liền đó là cái trò giờ "dây thun". Tự biết là chả chuyên nghiệp gì khi cứ dính cái đó mà để lâu như vậy là quá đủ rồi đó, phải thay đổi liền đi. Tự lập kế hoạch là tối hôm trước sẽ chuẩn bị đồ sẵ để sáng không tốn 1 tiếng cho việc nấu ăn nữa, cố gằng trong khoảng 30-45ph là ổn, rồi chuẩn bị đồ ăn mang đi luôn để lúc sau khỏi chạy. Sau đó lên tắm rửa thay đồ skin care các kiểu luôn, nếu có thời gian dư thì check mạng, nhưng tốt hơn là không nên, thà lên trường rồi muốn làm gì làm. Chứ dính mấy lần trễ do cà kê rồi.

Thứ 2 là cái vụ thảo mai cười nói. Mặc dù chả hiểu làm sao có thể cứ toe toét cả ngày nhưng phải đồng ý với chị Phượng là mình làm dịch vụ, thế nên chịu thôi. Cũng đã được chỉ tip nên cứ bám theo mà áp dụng, quan trọng là kiềm nén cảm xúc bản thân.

Vụ follow up thì cứ thế mà phát huy thêm, có chăng thì siêng gọi offtrack thường xuyên hơn.

Nhìn mặc tích cực thì sự vụ này có thê giúp mình thay dổi, khắc phục bản thân trở nên tốt hơn, và dễ tiến đến mục tiêu của mình hơn. Còn nước còn tát, cố gắng nhiều lên.

Sunday, November 19, 2017

Entry #16

Sau hơn 1 tháng rưỡi không update thì nay đã quay trở lại với chuyện không thể "vui" hơn.

"Được" nhắc nhở nhỏ là đang "được" theo dõi, trong tằm ngắm, danh sách đen, etc. với các "tội danh" là đi trễ, không follow up kỹ học viên và không thân thiện. Về việc đi trễ, mình đồng ý. Đây là cái tội lớn nhất của mình, không chuyên nghiệp nhất, và cũng chưa sửa được. Nhưng phải làm thôi, bằng mọi giá, chứ tới bị theo dõi rồi mà còn vậy thì mặt ít có dày lắm.

Cái lỗi không thân thiện thì nửa đúng nửa không. Mình tự nhận mình hiền, sẵn sàng giúp đỡ hết mình, nhưng mình không thích cười, hay nói đúng hơn không thể lúc nào cũng trưng cái bộ mặt toe toét ra được. Tính mình nghiêng nhiều về nghiêm túc hơn, nên mình không thể cứ cười cười cà rởn hay thảo mai vô điều kiện được. Chưa kể nhiều khi học viên quá tệ, mình cũng sẽ biểu hiện gì đó ra mặt. Nếu là một môi trường giáo dục thuần túy, việc này cũng không có gì to tát. Nhưng vì mình đang làm dịch vụ, nên bị liệt vào "tội đồ", và nếu có complain thì mình dính nhiều nhất cái này.

Cái lỗi không follow kỹ học viên thì mình không đồng ý. Nghe bảo nhiều EC complain về mình không follow kỹ học viên. Nói thẳng chả từ lúc làm tới giờ mình chỉ làm với 5 EC, và 2 người trong số đó đã nghỉ làm. Hồi giữa năm nay mình có làm 1 cái đánh giá, và được bào là 2 EC làm với mình lúc đó đánh giá cao việc mình support họ follow học viên. Nên nói mình không follow kỹ chả có cơ sở. Nếu nói về khoảng thời gian mình ít follow nhất do stress vì quá nhiều việc ấy, thì mình đã được feedback từ Sup và mình đã sửa rồi, follow kỹ hơn, sát sao hơn, bằng chứng là KPI cá nhân mình đều hit, EOC này nọ đều book hết và comment rõ. Suy ra, mình đã có sự thay đổi. Nếu hoạch họe mình theo kiểu nhiều học viên của mình offtrack, thì xin thưa họ đã offtrack từ trước khi là học viên của mình, thêm nữa mình là 1 trong những PT có ít học viên nhất (khoảng 60 người so với người nhiều nhất là gần 120 học viên). Người cũ thì từ lâu đã offtrack, người mới thì mình không có nhiều thì đương nhiên nhìn tỷ lệ thì mình nhiều offtrack, nhưng về số lượng thì như nhau thôi. Có trách thì chỉ trách mình không gọi học viên offtrack lâu ngày thôi. Theo lý thuyết thì offtrack lâu ngày vẫn phải contact, nhưng thực tế thì được bao nhiêu PT liên lạc học viên offtrack lâu năm nhỉ?!! Mình cá cả leader cũng chả gọi nữa là. Nhưng rule là rule, xui bị tia thì mình chịu thôi. Nhưng theo lời khuyên của chị Phượng thì mình cứ gọi đi, để đỡ bị nói này nọ, could not reach cung được.

Lần này là lần thứ n + 1 mình muốn give up, vì quá mệt mỏi với cái kiểu này. Về tính chất công việc mình rất thích, mình cũng muốn hiểu nhiều về customer service. Nhưng những "con giời" khiến mình chỉ muốn bỏ mà thôi. Tự suy nghĩ đến việc kiếm 1 công việc teaching theo đúng ý mình, nhưng lại tiếc công việc ở đây và cái goal mình đã đề ra ở nơi này. Muốn bỏ, nhưng lý trí lại đấu đá nhau thật khổ.