Hôm nay được tính là này thứ 2 dọn về nhà mới. Mọi thứ còn ngổn ngang nhiều lắm, chưa đâu vào đâu cả, nhưng riêng cá nhân thì có 1 số cảm nhận về ngồi nhà này.
Đầu tiên là phòng riêng, rất thoải mái và yên tĩnh. Có chút không quen vì thực tế là lâu lắm rồi chưa được trải nghiệm cảm giác có phòng riêng là như thế nào, nên có hơi ... overwhelmed. Nhưng thật sự nó rất tuyệt!! Cảm giác như đây là 1 thế giới riêng bé nhỏ, không phải share nó với ai cả, Trốn vào đây là không sợ ai quấy rầy, làm bất cứ cái gì mình thích mà không sợ bị để ý. Cảm giác thật rất khác biệt.
Thứ hai, nó rất gần nhà cô Tú, Bà ngoại, cô Uyên, cả nhà Ông ngoại nữa. Cảm giác như có thể chạy qua bất cứ lúc nào, chơi hay gì gì cũng được. Hẹn hò đi ăn uống hay gì đó cũng không thành vấn đề. Nhất là Bà ngoại sẽ không còn phải đi xa nữa. Chỉ tiếc là Mẹ không được ở, nếu không sẽ còn vui hơn nhiều nữa.
Thứ ba, bếp cũng rộng rãi. Bếp rộng thì nấu nướng sẽ có hứng thú hơn. Hi vọng ổn định nhà cửa xong sẽ có cơ hội nấu món gì đặc biệt.
Cuối cùng, nhà mới thực cảm giác như đêm cũng là ngày, tức là rất yên tĩnh và vắng vẻ. Tuy ngoài đường lớn thì xe cô vẫn qua lại nhiều nhưng vào trong đường nhà mới thì yên tĩnh hẳn, lâu lâu mới nghe tiếng xe, còn tiếng người nói chuyện thì không có luôn. Không như nhà cũ chỉ cần 6h sáng thôi là đã nghe tiếng xe cộ, người qua lại, chút nữa thì ồn ào khỏi nói, tận đến 9h mới xong. Nơi đây thật sự khác 1 trời 1 vực.
Tuy có chút lạ lẫm xíu nhưng 1 thời gian ngắn sẽ quen thôi, Thật sự tất có niềm tin váo 1 nơi mới, tốt hơn, thuận lợi hơn cho 1 sự khởi đầu mới.
Sunday, April 30, 2017
Entry #8
Gần 1 tháng không đăng cái gì lên rồi, nên hôm nay đăng xíu cho vui :))
Nói chung là, đã dọn về nhà mới!! Sao nhỉ, rất là háo hức đó, vì cuối cùng sau 23 năm đã có phòng riêng, hiểu được cảm giác thế nào là có 1 không gian riêng đúng nghĩa, chứ không còn gói gọn ở cái bàn học và cái giường nữa, Mà mệt cái là dọn nhà rất cực. Gì đâu mà quá trời thứ. Nhà nhỏ mà lúc mang ra soạn đúng là muốn nóng lạnh. Ngày mai lại phải bắt tay vào dọn tiếp, ít nhất là phải cả tháng mới vào nề nếp ổn định được. Hi vọng nhà mới sẽ là 1 khởi đầu mới.
Thêm nữa, tự nhận bản thân là một đứa hay suy nghĩ. Nhiều khi đang lái xe mà suy nghĩ đâu đâu rồi giật mình nữa mà, nên không thích lắm những chuyện kích thích mình lo lắng rồi suy nghĩ. kiểu như bình thường thấy suy nghĩ vậy là chưa đủ nên kích thêm vậy. Ghét nhất là cảm giác bồn chồn khó chịu này. Có gì không ổn cứ nói thẳng rồi sẽ khắc phục, tự biết bản thân còn sai sót nhiều lắm nên không ngại việc bị nhắc nhở hết á. Nhưng làm ơn đừng ra vẻ nó nghiêm trọng như con này vừa làm việc gì tày trời lắm vậy, khiên con nhỏ cứ lo lắng nhớ lại xem có làm điều gì kinh khủng lắm không. Thực tế thì trong quá trình cũng co sai sót, thiếu này nọ nhưng đã khắc phục được phần nào rồi mà. Thiệt tình, đau tim quá đi, nhưng tự nhủ bản thân bớt suy diễn nhiều quá, vì thực sự là chưa làm gì tày trời hết. Nhưng cũng hi vọng everything is fine.
Nói chung là, đã dọn về nhà mới!! Sao nhỉ, rất là háo hức đó, vì cuối cùng sau 23 năm đã có phòng riêng, hiểu được cảm giác thế nào là có 1 không gian riêng đúng nghĩa, chứ không còn gói gọn ở cái bàn học và cái giường nữa, Mà mệt cái là dọn nhà rất cực. Gì đâu mà quá trời thứ. Nhà nhỏ mà lúc mang ra soạn đúng là muốn nóng lạnh. Ngày mai lại phải bắt tay vào dọn tiếp, ít nhất là phải cả tháng mới vào nề nếp ổn định được. Hi vọng nhà mới sẽ là 1 khởi đầu mới.
Thêm nữa, tự nhận bản thân là một đứa hay suy nghĩ. Nhiều khi đang lái xe mà suy nghĩ đâu đâu rồi giật mình nữa mà, nên không thích lắm những chuyện kích thích mình lo lắng rồi suy nghĩ. kiểu như bình thường thấy suy nghĩ vậy là chưa đủ nên kích thêm vậy. Ghét nhất là cảm giác bồn chồn khó chịu này. Có gì không ổn cứ nói thẳng rồi sẽ khắc phục, tự biết bản thân còn sai sót nhiều lắm nên không ngại việc bị nhắc nhở hết á. Nhưng làm ơn đừng ra vẻ nó nghiêm trọng như con này vừa làm việc gì tày trời lắm vậy, khiên con nhỏ cứ lo lắng nhớ lại xem có làm điều gì kinh khủng lắm không. Thực tế thì trong quá trình cũng co sai sót, thiếu này nọ nhưng đã khắc phục được phần nào rồi mà. Thiệt tình, đau tim quá đi, nhưng tự nhủ bản thân bớt suy diễn nhiều quá, vì thực sự là chưa làm gì tày trời hết. Nhưng cũng hi vọng everything is fine.
Subscribe to:
Posts (Atom)