Thursday, August 3, 2017

Entry #12

Hôm qua nói chuyện vs 1 bạn về chủ đề "making new friends". Nói 1 hồi tự dưng thấy thương bạn phết, vì bạn struggle ngay thứ mà mình đã và đang "hơi" struggle. Ngồi nói chuyện riết mà quên luôn công việc, chi lo chăm chăm nói chuyện rồi chia sẻ mấy cái tip với bạn. Cũng không dám chắc 100% là bạn sẽ có bạn mới nếu như làm theo mấy cái tip đó, tại để trờ thành bạn thì cần nhiều yếu tố lắm, nhưng bạn nói bạn thoải mái khi nói chuyện với mình làm mình thấy cũng vui vui. Hi vọng bạn sẽ thành công.

Bạn y hệt như mình hồi đó. Suy nghĩ nhiều, sợ này sợ kia, thiếu tự tin nữa. Tuy giờ mình đỡ hơn, biết cách giao tiếp hơn nhưng mình cũng không có nhiều bạn. Kiểu xã giao thì nhiều mà thân thì ít ấy. Cũng buồn nhưng chịu thôi, tập hài lòng với những gì mình có.

P/s: vừa nhắn tin cho 1 ng bạn cũ lâu rồi ko nói chuyện. Bạn off nhưng mess lại hiện 1 chữ seen. Cũng có thể do bạn đang ko có ở đó rồi máy tự động tắt nhưng nhìn mà buồn buồn sao ấy. Kiểu khi hết duyên thì có níu kéo cách mấy cũng ko dc, nhưng cũng ko cam lòng buông tay.

Tuesday, August 1, 2017

Entry #11

Hôm nay chị Quyên qua chơi, và có mặt bà ngoại ở đó. Như thường lệ thì bà ngoại và cô dì sẽ hỏi về chị Quyên. Cũng quen rồi, vì  biết chỉ là lo lắng cho bản thân chơi bạn xấu hay bị lợi dụng thôi chư không có soi mói gì. Nhưng có 1 chi tiết khiến bản thân chợt chạnh lòng, đó là vì mẹ từng nghĩ là bạn khôn hơn mình, nên sẽ "trên cơ" mình.

Nói thẳng ra thì bản thân từng bị "trên cơ" rồi chứ không phải không. Đã từng chơi bạn rồi bị lợi dụng và nói xấu sau lưng. Đó là khoảng thời gian khó khăn và bản thân không hề muốn nhắc lại, vì nó khiến mình cảm thấy bản thân thật yếu ớt và đáng thương. Bây giờ thì khôn hơn hồi xưa nhiều rồi, nhưng khi chơi bạn thì vẫn chơi hết lòng, vì bản thân đã quan niệm rằng phải tốt với người khác thì mới dám hi vọng người khác tốt lại. Nhưng không vì vậy mà sẽ để người khác leo lên đầu ngồi đâu. Bản thân cũng đâu có ngu đến mức đó.

Tuy có những lúc bạn làm mình buồn rồi khó chịu, nhưng đều bỏ qua vì hiểu tính mình quá nhạy cảm và con người ai cũng có yếu điểm cả, nên nếu không phải to tát thì bỏ qua cho nhau. Dĩ hòa vi quý mà. Nhưng có lẽ vì mẹ bị "lậm" ông cụ già nhiều quá nên lối suy nghĩ cũng bị ảnh hưởng rồi. rất nhiều lần thấy mẹ nói xấu về bạn của mẹ, tới mức tự hỏi sao mẹ lại chơi với mấy người như thế. Nhưng khi gặp bạn mẹ ngoài đời thì theo cảm nhận bản thân thì họ ở cách xa chữ "xấu" nhiều lắm. Họ khá tốt và thương mẹ. Theo bản thân nhìn nhận thì có thể họ có những lúc khó chịu, trái khuấy và muốn kể mẹ nghe, nhưng không biết mẹ không thich nên lở làm mẹ bực bội. Con người là thế mà, chả ai hoàn hảo 100% cả, bản thân cũng nhiều lúc "chứng" lắm nên luôn tự nhủ cũng nên thông cảm cho người khác nữa. Nếu quá đáng quá thì dứt khoát luôn.

Nhiều lúc bản thân tủi thân rồi cô đơn vì không có nhiều bạn. Ít bạn thì chớ lại đứa nào cũng có việc riêng nên rất khó gặp, nhiều khi muốn hẹn đi chơi này khi tâm sự nhưng lại bận bịu hết cả. Cũng tủi và ghen tị với những người có nhiều bạn lắm, nhưng cũng chấp nhận hài lòng với những gì mình đang có. Như nhà ngoại rất vui và yêu thương nhau; ít bạn nhưng bạn chơi rất ổn. Rất tiếc những con người thân thiết nhưng có lẽ duyên hết nên đành chịu thôi. Có câu "Whatever will be, will be" nên sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên rồi hi vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.