Friday, March 31, 2017

Haizz

Đúng là đời mà. Mình thì im im, ai muốn làm gì làm mình không quản. Nhưng bản thân thì lại phải giữ mình để không bị người khác nói. Tính mình thoải mái mà giờ phải giữ kẽ nên mệt thật.
Chưa kể có những hôm do nóng quá hay sao mà khùng khùng, nói năng tự dưng vớ vẩn cả ra. Bực thật.
Mà việc đã rồi, phải chấp nhận thôi. Có bị đánh giá cũng đành chịu. Ráng làm việc công đàng hoàng để ko ảnh hưởng đến người khác và để ko ai nói gì mình là được rồi, chuyện khác kệ đi. Việc công thì cứ nhận và sửa chữa thôi, việc tư thì khỏi care cho đỡ nhức đầu.

Tuesday, March 28, 2017

Entry #7

Bây giờ tạm thồi có thể nói là nhẹ nhõm; mọi thứ tạm thời ổn thỏa, bớt lo lắng nhức đầu nhiều rồi.

Nhưng vẫn phải nói là, không có mẹ mọi thứ thật khó khăn, nhất là tiền nong. Hồi trước cứ xin là mẹ sẽ đáp ứng, chỉ cần lo học thôi. Còn giờ thì phải suy nghĩ đắn đo học phí. Giả bộ mượn danh người khác mớm vụ mượn tiền với dì, dù biết câu trả lời rồi nhưng sao nhỉ... vẫn có chút chút hụt hẫng. Cũng chả giận dì đâu; dì lo lắng, quan tâm, bảo vệ quyền lợi rồi chỉ đường đi nước bước cho. Dì giúp đỡ quá nhiều rồi, dù thực tế đó đâu phải trách nhiệm của dì, nên so với những việc ấy chả có gì ép buộc dì phải cho mượn cả. Chả phải dì cũng dặn là đừng cho mượn tiền đó sao, nên việc từ chối chả là gì hết. Chỉ là, cảm thấy việc phải bắt đầu suy tính, tự đi mà không có giúp đỡ thật khó và mệt mỏi. Cảm thấy mình quá nhỏ bé và non nớt cho những việc tầm cỡ vĩ mô ấy.

Nhưng nói thế chứ, cũng phải cố gắng thôi. Vì tương lai của mình mà. Phải cố gắng dù là nhỏ nhất, phải tự thân dù rất khó khăn. Tất cả rồi sẽ có cách giải quyết thôi, Everything will be alright.

Friday, March 17, 2017

Mệt mỏi!!!

Cũng chả biết nói sao. Càng ngày càng thấy mệt mỏi, không vì chuyện trong nhà cũng là chuyện ở ngoài, chuyện công việc. Bỗng dưng thấy ganh tị với các bạn có tính vô tư, ít nghĩ, ít quan tâm thì ít nhức đầu mà.
Từ hồi chuyện xảy ra ít quan tâm mọi người xung quanh hẳn, chỉ quan tâm bản thân thôi. Từng hay lắng nghe, giải quyết vấn đề giùm người khác nhưng giờ chả còn hơi sức nữa. Ngay cả chuyện của mình còn không muốn làm nữa mà.
Cây muốn lặng gió chẳng ngừng. Đúng là trời thích trêu ngươi, muốn yên ổn, ở ẩn nhưng trời bắt con này ra chắn đầu ngọn gió hoài. Gần 1 tháng rồi mà hết chuyện này xong đến chuyện nọ muốn điên đầu. Không biết khi nào bình yên mới đến. Chắc khó. Được 1 tí rồi lại phải đau đầu tiếp.
Mong cho tháng sau mau tới, nhà cửa xong rồi mình sẽ có phòng riêng, sẽ có không gian riêng không ai phiền tới, chuyện tiền nong lúc đó cũng sẽ tạm ổn. Chỉ mong vậy.
Thật muốn đi ăn Papa's Chicken lại. Đi xem phim, ăn lẩu rồi bingsu nữa. Lâu rồi không thương bản thân gì hết. Lâu rồi ăn gì cũng chả thấy thật ngon miệng, toàn ăn vì đói.
Muốn đi học tiếng Hàn, nhưng chắc phải 2-3 tháng nữa quá.
Muốn viết fic lại nữa. Chắc ổn định nhà cửa xong là viết được rồi. Tầm 1,5 tháng thôi.

P/s: Lảm nhảm vậy thôi. Chả biết nói gì.