Năm mới nên viết 1 bài chào năm mới.
Đamg chuẩn bị đồ để sáng sớm mùng 2 bay sang Thái sml nhưng vẫn phải bỏ vài phút ra viết bài.
Nói chung về năm cũ tự nhận bản thân có chút buông thả, một phần là vì mình chán nản cái team hiện tại và nó lây sang công việc. Nên nếu xét ra thì nó chưa có gì quá nghiêm trọng (vì cùng lắm mình chỉ làm ngta sợ thôi chứ chả có vô lễ bất lịch sự với ai cả) nhưng vẫn chưa phải tốt nếu xét về mặt service. Cái thứ mình chả ưa đơn giản là do nó thảo mai quá, không hợp với mình, nhưng đang làm cái nghề này thì biết sao giờ.
Qua tết vô thì lại phải chạy cái communication nữa. Thật rảnh rỗi, nhưng xét mặt tích cực thì nó vẫn tốt cho mình. Nhưng chị Phượng nói thì mình sẽ được lợi nhiều hơn nếu mình communicate tốt hơn, nên thì ráng cố gắng sửa vậy.
Gần cuối năm thì có thêm niềm vui mới từ mấy bé " người iu nhỏ". Chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ quay ra bias mấy idol nhỏ tuổi hơn mình ấy, mà ai bảo cưng quá chi. Bây giờ ngoài anh "người iu lớn" thì lại có thêm 1 đàn "người iu nhỏ" nữa. Tha hồ vui.
Friday, February 16, 2018
Sunday, February 4, 2018
Entry #18
Lại trồi lên dây.
Hôm nay mệt, rất mệt, về tinh thần và cả thể xác. Thật ra không chỉ hôm nay, phải nói là mấy ngày nay mới đúng.
Chả hiểu sao mang tiếng là 23+, còn phải hơn 1 năm nữa mới tới ngưỡng nửa 50, mà lúc nào cũng thấy mệt, trong dầu toàn suy nghĩ muốn buông bỏ. Muốn dẹp hết mọi thứ, dẹp luôn cái ước mơ hằng đeo đuổi, thậm chí không tồn tại cũng được. Đúng rồi đấy, không cần tồn tại, vì chả có cảm giác được sống thì tồn tại có khác gò zombie đâu chứ. Nhiều khi cứ nghĩ nếu mình biến mất luôn thì thế nào nhỉ, có đỡ mệt hơn không? Mỗi ngày đều quay cuồng với công việc mà đã mất hết hứng thú, gặp những con giời ngu si điếm thúi chỉ muốn vả nát mặt chúng nó ra. Nghĩ tới là chả muốn dậy rồi.
Cứ có cái suy nghĩ là làm sao để không làm gì vẫn sống được. Sống ấy, đó là cảm thấy yêu cuộc sống, muốn sống, yêu đời mà không cần phải ráng làm cái này cái nọ. Thử nhiều cách rồi mà cảm giác là chả có cái nào hiệu quả hết.
Hôm nay mệt, rất mệt, về tinh thần và cả thể xác. Thật ra không chỉ hôm nay, phải nói là mấy ngày nay mới đúng.
Chả hiểu sao mang tiếng là 23+, còn phải hơn 1 năm nữa mới tới ngưỡng nửa 50, mà lúc nào cũng thấy mệt, trong dầu toàn suy nghĩ muốn buông bỏ. Muốn dẹp hết mọi thứ, dẹp luôn cái ước mơ hằng đeo đuổi, thậm chí không tồn tại cũng được. Đúng rồi đấy, không cần tồn tại, vì chả có cảm giác được sống thì tồn tại có khác gò zombie đâu chứ. Nhiều khi cứ nghĩ nếu mình biến mất luôn thì thế nào nhỉ, có đỡ mệt hơn không? Mỗi ngày đều quay cuồng với công việc mà đã mất hết hứng thú, gặp những con giời ngu si điếm thúi chỉ muốn vả nát mặt chúng nó ra. Nghĩ tới là chả muốn dậy rồi.
Cứ có cái suy nghĩ là làm sao để không làm gì vẫn sống được. Sống ấy, đó là cảm thấy yêu cuộc sống, muốn sống, yêu đời mà không cần phải ráng làm cái này cái nọ. Thử nhiều cách rồi mà cảm giác là chả có cái nào hiệu quả hết.
Subscribe to:
Posts (Atom)