Friday, December 16, 2016

Ngày xui

Môi khi bản thân có gì đó mới, kiểu như hôm nay mặc một cái áo chưa mặc lần nào, hay có một món đồ mới, là hôm đó xui.

Lần trước là bị bỏng bô, tới giờ hơn 2 tháng vẫn chưa khỏi, là hôm đó tự dưng mang cây son cho chị đồng nghiệp coi, thế là dính chấu.

Hôm nay cũng thế, mặc cái áo mới, là do hết đồ mặc rồi nên lấy đại, thế là dính, ngay khi còn 30ph là hết giờ. Bị chị leader la về thái độ trong công việc. Là lỗi mình nên nhận hết chứ ko cãi, dù sao cứ nhận rồi sẽ sửa đổi còn đỡ hơn là cứ cãi chày cối. Nhưng thật là hôm nay mệt, lại đứng nhiều nên đành phá luật chút ngồi miếng, xui cái bị bắt. Rồi mệt nên gọi vài người rồi mai gọi tiếp nhưng vân dính số it người "cá biệt" lâu quá chưa gọi nên bị la thêm. Thật khi xui nó đi dây chuyền luôn,

Tuy làm sai ko có gì quá lớn tới mức ko sửa được, vì con người phải sai mới biết đúng mà làm, nhưng mấy cái sai này dễ bị soi xem có tái phạm ko nên mệt lắm, chưa kể vì là người mới nhát, nhỏ nhất, kinh nghiệm chưa nhiều nên dễ bị để ý nhất. Với con người yêu thích tụ do như mình thì bị soi như này hơi bực mình.

Từ hồi đi làm được cái tính suy nghĩ tích cực, nên dù bị la hay nhẹ hơn là nhắc nhở cũng ráng suy nghĩ tích cực lên rồi sửa lỗi, chứ như hồi xưa là tự dằn vặt rồi tự ti vò bản thân nữa. Ai cũng nói mình tự tin, Uhm, thì có chút đấy, nhưng có phải mình che dấu giỏi quá ko mà ngay cả những lúc mình lo sợ muốn chết, tự ti kinh dị, người ta vẫn nói mình tự tin. Ngộ thật.

Từ mai lại công mông lên sửa lỗi, lại cố gắng chú ý hành vi để đỡ bị soi, túm lại cuộc đời là những chuỗi ngày cố gắng, cố gắng và cố gắng.

Wednesday, December 7, 2016

Chuyện đi làm 4

Đi làm thì cần nhiều thứ lắm. Ngoài mấy cái như kỹ năng cứng, kỹ năng mềm, kiến thức,... này nọ thì cũng cần những yếu tố khác nữa

  • Đam mê
Khỏi cần nói, này ai cũng biết. Nhưng tại sao cần có đam mê? Ngoài việc bản thân sẽ có động lực hứng thú khi làm việc hơn thì đam mê cũng là thứ sẽ giữ chân ta lại với công việc khi gặp khó khăn. Kiểu như gặp khách hàng hay sếp trời ơi đất hỡi, hay khi mọi chuyện không suôn sẽ như mình muốn, hay gặp một thứ khiến ta chán ghét (tin tôi đi, dù là công việc yêu thích nó cũng sẽ chưa đựng những thứ ghét không thể tả) khiến ta chán nản, không còn động lực, muốn bỏ cuộc; ngay lúc đó tiền bạc, đồng nghiệp hay chức danh gì cũng không đủ sức níu kéo bằng sự đam mê với công việc đó. Đam mê mới là nguồn động lực khiến con người phấn đấu, học hỏi để trở nên tốt hơn.
  • Bản lĩnh
Bản lĩnh ở đây là bản lĩnh cá nhân dể đương đầu với các thử thách. Công việc nào cũng có thử thách cả, như một phần tất yếu để bộc lộ tài năng phẩm chất con người. Bản lĩnh là còn ở sự dám làm dám chịu, làm sai thì thẳng thắn nhận lỗi và sửa sai để tốt hơn. Con người không ai hoàn hảo, phải có sai mới biết đường đúng để đi. Cuối cùng, bản lĩnh còn là chấp nhận thất bại, rút kinh nghiệm và làm lại nhiều lần nữa. Thất bại là mẹ thành công. Phải có thất bại mới biết thành công như thế nào. Đừng bao giờ sợ hay để ý lời người khác chê cười. Họ không hiểu ta, họ không biết dể được đứng chung nơi với họ tuổi đời ta còn trẻ hơn họ ta phải làm sai, thất bại bao nhiêu lần, và họ cũng quên mất họ từng như ta; lúng túng, làm sai này sai kia và thất bại. Hãy như cỏ dại, dù có khị bị chà đạp, trải qua giông bão mưa dầm, không được chăm sóc tỉ mỉ như hoa hồng xinh đẹp, nhưng vẫn âm thầm phát triển và trở nên cứng cáp, xanh tốt.
  • Lạc quan
Nghe có vẻ không quan trọng lắm, như thật ra sự lạc quan rất cần thiết. Như đã nói ở trên, đi làm không ít thì nhiều sẽ gặp những chuyện mệt mỏi, khó chịu, hay những khó khăn thất bại. Chả ai muốn những việc ấy xảy ra với mình cả, nhưng nếu không có những trở ngại đó thì đâu là cuộc đời. Ta không thể quản được những thử thách sẽ ập đến, nhưng ta có thể điều khiển được thái độ, tâm trạng của ta khi đối mặt với chúng. Hãy lạc quan, hãy xem như đó là cơ hội để bản thân biết nhiều hơn, biết cái nào là tốt để đi đúng hướng, biết cái nào là không phù hợp để loại bỏ. Lạc quan sẽ khiến bản thân dễ chịu hơn.

Wednesday, November 30, 2016

Chuyện đi làm 3

Đi làm thì không thể không nhắc đến việc giao tiếp; giao tiếp với khách hàng, với đồng nghiệp, với sếp,... Và nhất là khi làm về customer service, việc giao tiếp nó còn ở trên một ngưỡng khác nữa.

Với khách hàng, phải luôn vui vẻ, thân thiện, lễ phép. Dù khách có bực mình, sỉ vả mình, hay dù cho cảm xúc lúc đó mình có đau buồn hay bực tức gì, cũng không được tỏ thái độ; vẫn phải cười, phải vui vẻ giải quyết. Nói túm một câu là phải thảo mai một tí.

Với đồng nghiệp và sếp, thì phải tỏ ra thân thiện, vui vẻ và lễ phép. Những việc này không có gì quá khó, chỉ là con người không thể lúc nào cũng vui vẻ thân thiện. Sẽ có những lúc tâm trạng bị ảnh hưởng, rồi hôm đó bỗng dưng không cười, không thèm nói chuyện, hoặc thậm chí vô tình buộc một câu không hay lắm, thế là có thể bị gắn mác khó gần, bất lịch sự hay vô duyên, thiếu lễ độ. Nếu gặp đồng nghiệp tốt, dễ tính, người ta không để bụng, hay có lòng tốt nhắc nhở thì rất cảm ơn. Chứ nếu lỡ gặp người khó tính, hay để bụng, thì hỡi ôi chỉ một khoảnh khắc mà cò thể mang tiếng xấu muôn đời. Bởi đi làm, kiếm được đồng nghiệp hay sếp tốt cũng may mắn ngang với lương cao rồi.

Đi làm mà công ty "âm thịnh dương suy" cũng có cái lợi cái hại. Cái tốt là có thể có một hội chị em luôn vui vẻ tếu táo với nhau, hay giúp đỡ lẫn nhau, sự liên kết sẽ chặt chẽ hơn là làm việc với toàn nam giới. Nhưng mặt hại là sự soi mói, thói nói xấu, nhiều chuyện của "hội bà tám". Lỡ có chuyện gì không vừa ý, hay lỡ làm phật lòng ai, thì bỗng dưng bị cho vào tầm ngắm, lỗi bé tí cũng có thể thổi phồng lên như con voi, một khoảnh khắc không hay cũng hủy hoại luôn cả một quá trình cố gắng. Bởi nhiều người nói làm việc với phụ nữ rất mệt mỏi là vậy.

Chấp nhận một công việc tương ứng với việc chấp nhận luôn đồng nghiệp, sếp và khách hàng trong việc đó. Nếu mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, thì nên cố gắng cải thiện bản thân để hòa hợp với mọi người hơn. Nếu có lỡ sai thì sửa, đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại. Đối xử với mọi người với sự chân thành thì sẽ nhận lại chân thành. Còn nếu cảm thấy không chịu được thì buông bỏ, nhưng hành trình tìm kiếm nơi mình thuộc về cũng sẽ khó khăn hơn, và không gì đảm bảo rằng nơi tiếp theo sẽ không như nơi trước.

Monday, November 7, 2016

Chuyện đi làm 2

Chắc cái vụ chuyện đi làm này nó sẽ kéo dài tới mấy chục series mất :))

Bẵng đi hơn tháng, giờ mới quay lại. Để tóm lại quãng thời gian vừa rồi, chỉ có 2 chữ: PASSED PROBATION. Chính xác là đã qua được vòng thử việc và bây giờ đang là nhân viên chính thức.
Mới ngày nào còn ngồi viết là phải kiên nhẫn nếu muốn thành công, giờ thì đã có thể coi là thành công bước đầu rồi. Thật sự rất vui và tự hào.

Bên cạnh đó, cũng có những việc thật sự khiến bản thân muốn nổi điên lên được. Đi làm chúng ta sẽ gặp đủ loại người, từ những con người thân thiện đáng iu thì còn có những con người vừa gặp chỉ muốn táng cho chết mọe. Đấy, ghét thế đấy nhưng vẫn phải cười nói nhã cmn nhặn, vì phải thể hiện sự chuyên nghiệp của mình, vì họ là khách hàng, mà khách hàng là thượng đế, Đấy, khổ thế! Nên con bé cứ phải nhỏ nhẹ mà giải quyết trong khi đầu thì rủa hết tổ tông nhà mấy vị khách "so ciu" ấy rồi.

Nhưng con bé cũng chịu đựng và ráng cho qua nhanh, vì thực tế là làm chỗ nào cũng sẽ gặp những con người như vậy, không phải khách hàng thì là đồng nghiệp, mà là đồng nghiệp thì còn chết hơn vì phải gặp nhau mỗi ngày và phải hợp tác lâu dài. Cũng hên cho con bé là chỗ này được cái đề cao tinh thần teamwork. Do làm chung hưởng chung, làm càng nhiều hưởng càng nhiều nên mọi người rất hợp tác với nhau tiến đến mục tiêu chung, nên so far con bé chưa tới mức ghét bỏ gì đồng nghiệp của mình (trừ 1 con bitch so fake >:(), chỉ là chưa tới mức thân như bạn bè (trừ 2 người ^^). Túm quần là con bé hoàn toàn hài lòng với hiện tại.

Sắp sửa đi học thêm, nâng cao kiến thức chuyên môn để kiếm việc làm thêm bên cạnh việc chính. Chưa chi là thấy tốn 1 mớ tiền nữa, nhưng phải ráng để lo cho tương lai xa, chứ muốn tiếp tục với con đường đã chọn mà ko có kiến thức về sau này mệt mỏi lắm.

Thursday, September 22, 2016

Chuyện đi làm

Bẵng 1 thời gian không viết gì là do bận bịu với mấy thứ tìm việc, phỏng vấn, training, và giờ là thử việc. Dù đã biết đi làm sẽ có 1 số thứ khiến mình khó chịu nên đã chuẩn bị trước tâm lý là phải giữ bình tĩnh và kiên nhẫn, nhưng không tránh khỏi những lúc để cảm xúc lấn át lý trí, ví dụ như hôm nay.

Chưa có gì quá nghiêm trọng xảy ra, dù gì thì do lần đầu nên cùng lắm là cảnh cáo, nhưng bản thân tự thấy cần phải IN CONTROL, giữ đầu óc tình táo mọi lúc mọi nơi, không để cảm xúc làm chủ được.
1 điều quan trọng nữa là hãy giữ mồm miệng chút, đừng kể mọi thứ với tất cả. Hãy nhớ, là ĐỒNG NGHIỆP chứ chưa là BẠN!!!

REMEMBER!!!

Friday, July 29, 2016

Entry #4

Hôm nay đi phỏng vấn cho 1 ngân hàng Thái. Thật sự rất run và lo lắng vì trước đây chưa từng tham dự phỏng vấn cho bất cứ ngân hàng nào hết, hơn nữa kiến thức chuyên ngành là 1 điểm yếu to bự của bản thân. Nhưng thôi kệ, chuẩn bị hết sức có thể rồi quất thôi.

Phần phỏng vấn. Nói chung tạm, biết gì nói đó, nghĩ gì nói đó. Được cái ông quản lý và 2 chị phỏng vấn nhìn thân thiện và không tạo áp lực cho tôi. Thật sự rất cảm ơn mọi người đã làm cho tôi bớt lo lắng, thấy thoải mái hơn để hoàn thành cuộc phỏng vấn tốt nhất có thể.

Phần test. Đây là cái cốt yếu khiến tôi nghĩ mình sẽ không được nhận, vì bài test cực kỳ tệ. Test cho dịch 1 đoạn văn bản luật về cho vay ngoại tệ, và tôi làm không thể tệ hơn. Cũng đúng thôi vì những từ ngữ chuyên ngành tôi đâu nhớ hết, chưa kể câu cú ngữ pháp trong văn bản luật rất cao cấp, với một đứa chưa từng đọc văn bản điều lệ của luật bằng tiếng Anh thì chịu thôi.

Kết. Nói chung thì chắc rớt rồi, nhưng đây là 1 kinh nghiệm phỏng vấn ngân hàng quý giá mà chắc chắn tôi sẽ luôn ghi nhớ.

Thursday, June 16, 2016

Entry #3

Name 5 reasons for being successful:
  - Hard-working
  - Passion
  - Courage
  - Luck
  - Patience

5 điều mà tôi nghĩ là cần thiết để thành công. Thật sự hôm nay cảm thấy 1 chút buồn, chán nản và thất vọng vì gặp thất bại trên con đường tìm kiếm công việc mình yêu thích. Người ta hay nói thất bại là mẹ thành công, hay cánh cửa này đóng lại sẽ có cảnh cửa khác mở ra; những câu nói mang ý nghĩa tích cực giúp người đọc nó lấy lại được cảm hứng và tự tin để tiếp tục chiến đấu. Nhưng thực tế để mà vực dậy sau thất bại, lấy lại tự tin và tiếp tục bước đi là khá khó đấy, không phải không thể mà là khó, vì cải cảm giác thất bại không hề dễ chịu gì cả. Nó chỉ khiến bản thân cảm thấy tự ti, mất niềm tin vào năng lực bản thân và có thể khiến ta mất cả ngày suy nghĩ bản thân mình còn thiếu chỗ nào để bị vuột mất cơ hội. Nghe qua thì thấy bình thường đấy nhưng trải nghiệm qua rồi mới biết cái cảm giác ấy khó chịu cỡ nào.

Nhưng thật may, hôm nay mang tâm trạng nậng nề đi học lại gặp trúng chủ đề này, tuy không phải trực tiếp present nhưng cũng có đóng góp ý kiến lúc thảo luận nên có suy nghĩ kỹ lưỡng khi đưa ra đáp án. Rất cảm ơn bạn cùng nhóm và thầy vì đã mang bài học này đến cho tôi lúc tôi cần nhất, giúp tôi hiểu ra rằng bản thân cần phải kiên nhẫn và chăm chỉ, và thất bại không là cái gì quá to tát, những gì rút ra từ thất bại mới đáng quý. Hãy cứ chăm chỉ rèn luyện, sẵn sàng nắm bắt cơ hội, và tin vào bản thân.

Lo lắng

Haizz, tự nhiên lo lắng quá. Luôn tự nói với bản thân là cách cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra, rằng thất bại lần này không có nghĩa là muôn đời thất bại, nhưng sao vẫn buồn buồn và thất vọng. Dù sao vẫn giữ hi vọng nhỏ nhoi rằng mình sẽ đươc chọn, vì đó là việc mình rất thích. Still keep the little hope.

Thursday, June 2, 2016

Long time no see!

Nói lập blog rồi sẽ post bài này nọ đồ mà ngoảnh qua ngoảnh lại lơ nó cũng cả tháng rồi!

Sunday, May 1, 2016

Entry #2

Có những lúc tôi cũng ngạc nhiên lắm, tự hỏi bản thân bộ mày là động vật máu lạnh hay sao mà không khóc gì hết vậy, trong khi người ta mà gặp tình huống tương tự là nước mắt thi nhau chảy xuống như mưa rồi. Mà tự hỏi cho vui thế thôi chứ có biết tại sao đâu, chỉ có thể nghĩ là do tính cách không thích thể hiện mấy cái kiểu sướt mướt, hay đơn giản là nước mắt cạn mọe nó từ lâu rồi. Ngụy biện thế thôi chứ coi phim buồn vẫn rưng rưng mà.

Thật ra mà nói khóc theo tôi chỉ có duy nhất 1 tác dụng là giải tỏa cảm xúc. Khi cảm xúc lên đến đỉnh điểm, thì khóc sẽ giúp giải tỏa phần nào đó. Nhưng sau đó thì sao? Sự việc vẫn còn đó. Hơn nữa khóc trước người khác có thể khiến người đó khó xử, lúng túng nữa. Có lẽ vì thế mà tôi chọn không khóc chăng? Chắc vậy rồi! Còn nghĩ được lý do nào khác đâu.

Nếu như ai đó ở trong tình huống của tôi bây giờ, có lẽ họ sẽ khóc đấy. Không cần có lẽ, chắc là sẽ khóc luôn cho xem.

P/s: Tôi hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Không ai mong muốn một việc không tốt xảy ra, nhưng vì nó đã xảy ra rồi, nên tôi không than thân oán trách gì cả, chỉ lạc quan hi vọng rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Sunday, April 24, 2016

Entry #1

Cảm thấy ngột ngạt và mệt mỏi. Đã có nhiều chuyện xảy ra và thay đổi cục diện cuộc sống của tôi. Chúng ta không bao giờ sống một kiểu cho đến cuối đời, đó là sự thật. Chúng ta thay đổi cách sống khi chúng ta thấy chán lối sống cũ hay vì có tác động bên ngoài khiến chúng ta phải thay đổi. Nhưng việc tôi muốn giữ lại một chút gì đó thuộc về lối sống cũ cũng không được à? Tại sao tôi phải hoàn toàn thay đổi khi tôi không muốn? Người ta bảo tôi phải thay đổi, vì tình huống xảy ra đã thay đổi cục diện mọi thứ. Nhưng vấn đề là người ta muốn tôi theo đổi theo hướng họ muốn thôi. Người ta không thay đổi theo hướng tôi muốn. Không có thỏa hiệp, chỉ có làm theo. Ôi nó hài.

Con người gắn kết nhau bằng các mối quan hệ; ông bà, cha mẹ, anh chị em, bạn bè, etc. nhưng thực tế mỗi con người vẫn là một cá nhân độc lập. Chúng ta ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng mỗi người vẫn là một cá thể riêng biệt. Mỗi người có cách sống riêng, có suy nghĩ riêng, không ai giống ai cả. Chúng ta yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, nhưng thật sự ấy, đừng đi quá xa. Đừng ép tôi phải hoàn toàn thay đổi. Việc xảy ra không phải lỗi do tôi hay bất cứ ai, vì thế đừng ra vẻ vì tôi không thay đổi nên mọi chuyện mới tệ đi. Đừng đổ lỗi lên tôi khi một người khác làm điều gì đó không hay. Nếu muốn, hãy tự đi mà thay đổi điều đó, đừng ngồi chỉ tay năm ngón bảo người khác làm!

P/s: Trời nóng mà, đừng làm nhau phải điên.

The birth of my new blog!

Nói chung ngắn gọn, không dài dòng là khai trương nhà mới. Đây sẽ là ngôi nhà online của tôi. Nội dung chủ yếu trong này chắc sẽ là những entry về suy nghĩ của tôi với mọi sự xung quanh tôi thôi, à có thể về idol của tôi nữa ~~. Thật ra cũng không hi vọng ai đó vào coi nhưng thôi, sao cũng được. Anyway, welcome to my new world.