Có chiện xíu nên là lại trồi mặt lên ở cái khung giờ cú đêm này.
Không phải việc gì lớn lao, chỉ là lại mắc phải cái sai lầm cách đây mấy tháng. Thiệt tình là biết hết nhưng ngu sao vân dính lại.
Nói chung là lại kỳ vọng quá nhiều vào người khác, quá nhiều đến mức vô lý. Thường ngày thì tinh ranh lắm, đến chiện thì cũng ngu ngu như ai. Người có tốt đâu, động vào quyền lợi hay gia đình là sẽ khác ngay, chứ đừng nói đến kiểu quen quen xã giao như mình. Đảm bào 1 câu là nếu mình ở trong hoàn cảnh của người ta mình cũng sẽ hành động thế thôi, chả khác gì luôn, nên chẳng có quyền gì mà yêu cầu người ta phải nhượng bộ hơn. Chỉ bị tủi thân xíu do ít ra ở 1 phương diện nào đó người ta còn có người trong mong, còn mình thì chả có.
Mà xét cho kỹ thì người ta cũng khá nhượng bộ đó chứ. Theo như được kể thì chả đời nào người ta chấp nhận cái giá đó, nên để ra mức này thì cũng hiểu người cũng có consider, tất nhiên là trong giới hạn thôi, và ước chừng là giới hạn của người ta chỉ đến đây. Các cụ đã dạy, người không vì mình trời tru đất diệt, bình thường mình cũng toàn là vì mình nên chả có tư cách trách mắng gì ai không được vì bản thân họ cả. Nhưng tất nhiên mình cũng sẽ vì mình luôn thôi. Chả ai có quyền nói gì mình, nên cứ thế mà làm.
Chốt lại là cố gắng đừng lặp lại sai lầm nữa, mà chắc khó. Chí ít thì bớt tần suất lại đi.
Friday, September 29, 2017
Saturday, September 23, 2017
Overwhelmed!
Đang cảm thấy overwhelmed!!
Lần đầu tiên có cảm giác choáng ngợp với những gì mình đang làm. Lúc mới đi làm tự bỗng dưng nghĩ có khi nào vô lại 1 cái việc nó ầm ập tới không. Ai ngờ nói giỡn mà thành thiệt,
Quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều kỳ vọng, mà sức và trình tự bản thân thấy chưa tới.
Về việc communication, được nhận xét là đã tiến bộ. Tự mình cũng thấy thế, và rất tự hào về điều đó. Chỉ là có vẻ như mình mừng hơi sớm nhỉ. Cái ngưỡng cần chinh phục còn cao vời vợi, mà chả biết trình hiện giờ ở mức nào. Hic.
Tính từ trước đến giờ là rõ ràng, có gì nói thẳng, không ấp úng vòng vo, nên giờ gặp mấy cái yếu đuối, nhạy cảm, thích vuốt ve cảm thấy bị khớp sao đó, khó mà chiều theo được. Cả cái phần build rapport, khi không tự nhiên lại bắt chuyện nó kỳ thật ấy. Làm cũng dược thôi, mà không thấy smooth như lúc chị Vi hay chị Hà làm. Chả biết lúc chị leader nghĩ gì khi feedback cho, chứ bản thân biết ơn lắm khi chị hiểu em và góp ý để em sửa, chứ không chửi vào mặt. Ít ra cũng thấy không đến mức ăn hại.
Làm việc với những con người khác tính thật mệt. Chả phải người ta xấu đâu, chỉ là khác tính thì cái expectation nó sẽ khác này, lối suy nghĩ và cách làm cũng sẽ khác nữa. Mệt nhất là bị expect quá cao trong khi bản thân tự biết trình chưa đủ. Thà đừng kỳ vọng gì, chứ thực sự rất sợ làm người khác phải thất vọng.
Rất may là chị leader chủ động đề nghị giúp đỡ cái mảng mà em sợ nhất, chứ không có chị em chả biết sao đâu, chắc bơi luôn quá, rồi sẽ lại bị nói này nọ, rồi sẽ cảm thấy như một đứa ăn hại, tốn cơm center. À mà chị lên Sup rồi, phải gọi là chị Sup chứ nhỉ.
Nói chung từ đây sắp tới kế hoạch rất nhiều, nhưng phải từ từ mà làm thôi. Phải adjust lại cách communicate với shiny ladies này, với EC này, rồi delegate Project để tập trung cho IELTS nữa. Nhiều thứ quá, nhưng phải ráng thôi.
Lần đầu tiên có cảm giác choáng ngợp với những gì mình đang làm. Lúc mới đi làm tự bỗng dưng nghĩ có khi nào vô lại 1 cái việc nó ầm ập tới không. Ai ngờ nói giỡn mà thành thiệt,
Quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều kỳ vọng, mà sức và trình tự bản thân thấy chưa tới.
Về việc communication, được nhận xét là đã tiến bộ. Tự mình cũng thấy thế, và rất tự hào về điều đó. Chỉ là có vẻ như mình mừng hơi sớm nhỉ. Cái ngưỡng cần chinh phục còn cao vời vợi, mà chả biết trình hiện giờ ở mức nào. Hic.
Tính từ trước đến giờ là rõ ràng, có gì nói thẳng, không ấp úng vòng vo, nên giờ gặp mấy cái yếu đuối, nhạy cảm, thích vuốt ve cảm thấy bị khớp sao đó, khó mà chiều theo được. Cả cái phần build rapport, khi không tự nhiên lại bắt chuyện nó kỳ thật ấy. Làm cũng dược thôi, mà không thấy smooth như lúc chị Vi hay chị Hà làm. Chả biết lúc chị leader nghĩ gì khi feedback cho, chứ bản thân biết ơn lắm khi chị hiểu em và góp ý để em sửa, chứ không chửi vào mặt. Ít ra cũng thấy không đến mức ăn hại.
Làm việc với những con người khác tính thật mệt. Chả phải người ta xấu đâu, chỉ là khác tính thì cái expectation nó sẽ khác này, lối suy nghĩ và cách làm cũng sẽ khác nữa. Mệt nhất là bị expect quá cao trong khi bản thân tự biết trình chưa đủ. Thà đừng kỳ vọng gì, chứ thực sự rất sợ làm người khác phải thất vọng.
Rất may là chị leader chủ động đề nghị giúp đỡ cái mảng mà em sợ nhất, chứ không có chị em chả biết sao đâu, chắc bơi luôn quá, rồi sẽ lại bị nói này nọ, rồi sẽ cảm thấy như một đứa ăn hại, tốn cơm center. À mà chị lên Sup rồi, phải gọi là chị Sup chứ nhỉ.
Nói chung từ đây sắp tới kế hoạch rất nhiều, nhưng phải từ từ mà làm thôi. Phải adjust lại cách communicate với shiny ladies này, với EC này, rồi delegate Project để tập trung cho IELTS nữa. Nhiều thứ quá, nhưng phải ráng thôi.
Wednesday, September 13, 2017
Entry #13
Dạo này lại bỏ mốc cái blog này lên dù cũng có kha khá chuyện để nói. Lúc muốn nói thì lại đang không ở nhà. Mà về rồi thì lại mệt quá nên khỏi luôn
Thôi vào vấn đề chính.
Bạn được nhận vào làm chung chỗ. Rất vui vì 2 chị em sẽ có cơ hội gặp nhau nhiều, 2 hôm nay bạn đi training nên có nhiều chuyện để bàn. Và thế là tối hẹn nhau lên tám.
Tám nhiều thứ, nhưng vô tình nhắc đến 1 việc, đó là cảm giác cô đơn không ai chia sẻ. Bạn nói có lẽ vì mình là introvert nên mình đa quen với việc một mình, nhưng bạn bảo khi test với cô tâm lý ở trường thì bạn là extrovert, muốn hòa đồng trò chuyện với mọi người nhưng có vẻ như bạn không tìm được ai phù hợp hay không biết làm thế nào để thu hút người khác cả. Thực tế thì không phải mình đã quen hay do bản tính mình là introvert, chỉ là mình chấp nhận sự cô đơn là 1 điều hiển nhiên, như là 1 trong các điểm tối của cuộc sống mình vậy. Mình từng nói với bạn là có những lúc mình cô đơn cùng cực, và điều đó làm mình thấy trầm cảm và từng nghĩ đến tự tử, thậm chí chừng vài tháng trước thôi mình đã cảm thấy lạc lõng và cô đơn ngay cả khi mình đang đi làm và tiếp xúc với rất nhiều người, và nó khiến mình tự hỏi mình thực sự có bạn hay không. Bây giờ thì mình chấp nhận sự cô đơn, chấp nhận là mình có ít bạn lắm, nhưng may mắn 1 chút là tất cả những người mình coi là bạn mình đều có thể tâm sự thoải mái, không cần ra vẻ làm gì. Có thể là trong rủi có may chăng.
Mình từng giống bạn. Ước và muốn có nhiều bạn. Nhiều khi mình tự hỏi cảm giác có nhiều bạn, cần hú là có mặt, hay than một cái là bo nhiêu đứa tới tấp hỏi là thế nào. Có lẽ mình không được may mắn khi mình chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác đó. Mình nghĩ quá khứ bị bắt nạt, nói xấu và cô lập khiến mình e dè và khó mở lòng với người lạ, nên cũng góp phần vào việc mình có ít bạn.
Nhưng giờ thì mình tạm ổn. Mình không dám đòi hỏi quá nhiều. Mình chấp nhận và trân trọng những người bạn của mình, thêm nữa là mình cố gắng nắm bắt những cơ hội có thêm bạn mới và cố gắng duy trì mối quan hệ với những con người hiện tại.
Thôi vào vấn đề chính.
Bạn được nhận vào làm chung chỗ. Rất vui vì 2 chị em sẽ có cơ hội gặp nhau nhiều, 2 hôm nay bạn đi training nên có nhiều chuyện để bàn. Và thế là tối hẹn nhau lên tám.
Tám nhiều thứ, nhưng vô tình nhắc đến 1 việc, đó là cảm giác cô đơn không ai chia sẻ. Bạn nói có lẽ vì mình là introvert nên mình đa quen với việc một mình, nhưng bạn bảo khi test với cô tâm lý ở trường thì bạn là extrovert, muốn hòa đồng trò chuyện với mọi người nhưng có vẻ như bạn không tìm được ai phù hợp hay không biết làm thế nào để thu hút người khác cả. Thực tế thì không phải mình đã quen hay do bản tính mình là introvert, chỉ là mình chấp nhận sự cô đơn là 1 điều hiển nhiên, như là 1 trong các điểm tối của cuộc sống mình vậy. Mình từng nói với bạn là có những lúc mình cô đơn cùng cực, và điều đó làm mình thấy trầm cảm và từng nghĩ đến tự tử, thậm chí chừng vài tháng trước thôi mình đã cảm thấy lạc lõng và cô đơn ngay cả khi mình đang đi làm và tiếp xúc với rất nhiều người, và nó khiến mình tự hỏi mình thực sự có bạn hay không. Bây giờ thì mình chấp nhận sự cô đơn, chấp nhận là mình có ít bạn lắm, nhưng may mắn 1 chút là tất cả những người mình coi là bạn mình đều có thể tâm sự thoải mái, không cần ra vẻ làm gì. Có thể là trong rủi có may chăng.
Mình từng giống bạn. Ước và muốn có nhiều bạn. Nhiều khi mình tự hỏi cảm giác có nhiều bạn, cần hú là có mặt, hay than một cái là bo nhiêu đứa tới tấp hỏi là thế nào. Có lẽ mình không được may mắn khi mình chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác đó. Mình nghĩ quá khứ bị bắt nạt, nói xấu và cô lập khiến mình e dè và khó mở lòng với người lạ, nên cũng góp phần vào việc mình có ít bạn.
Nhưng giờ thì mình tạm ổn. Mình không dám đòi hỏi quá nhiều. Mình chấp nhận và trân trọng những người bạn của mình, thêm nữa là mình cố gắng nắm bắt những cơ hội có thêm bạn mới và cố gắng duy trì mối quan hệ với những con người hiện tại.
Subscribe to:
Posts (Atom)