Bây giờ tạm thồi có thể nói là nhẹ nhõm; mọi thứ tạm thời ổn thỏa, bớt lo lắng nhức đầu nhiều rồi.
Nhưng vẫn phải nói là, không có mẹ mọi thứ thật khó khăn, nhất là tiền nong. Hồi trước cứ xin là mẹ sẽ đáp ứng, chỉ cần lo học thôi. Còn giờ thì phải suy nghĩ đắn đo học phí. Giả bộ mượn danh người khác mớm vụ mượn tiền với dì, dù biết câu trả lời rồi nhưng sao nhỉ... vẫn có chút chút hụt hẫng. Cũng chả giận dì đâu; dì lo lắng, quan tâm, bảo vệ quyền lợi rồi chỉ đường đi nước bước cho. Dì giúp đỡ quá nhiều rồi, dù thực tế đó đâu phải trách nhiệm của dì, nên so với những việc ấy chả có gì ép buộc dì phải cho mượn cả. Chả phải dì cũng dặn là đừng cho mượn tiền đó sao, nên việc từ chối chả là gì hết. Chỉ là, cảm thấy việc phải bắt đầu suy tính, tự đi mà không có giúp đỡ thật khó và mệt mỏi. Cảm thấy mình quá nhỏ bé và non nớt cho những việc tầm cỡ vĩ mô ấy.
Nhưng nói thế chứ, cũng phải cố gắng thôi. Vì tương lai của mình mà. Phải cố gắng dù là nhỏ nhất, phải tự thân dù rất khó khăn. Tất cả rồi sẽ có cách giải quyết thôi, Everything will be alright.
No comments:
Post a Comment