Có chiện xíu nên là lại trồi mặt lên ở cái khung giờ cú đêm này.
Không phải việc gì lớn lao, chỉ là lại mắc phải cái sai lầm cách đây mấy tháng. Thiệt tình là biết hết nhưng ngu sao vân dính lại.
Nói chung là lại kỳ vọng quá nhiều vào người khác, quá nhiều đến mức vô lý. Thường ngày thì tinh ranh lắm, đến chiện thì cũng ngu ngu như ai. Người có tốt đâu, động vào quyền lợi hay gia đình là sẽ khác ngay, chứ đừng nói đến kiểu quen quen xã giao như mình. Đảm bào 1 câu là nếu mình ở trong hoàn cảnh của người ta mình cũng sẽ hành động thế thôi, chả khác gì luôn, nên chẳng có quyền gì mà yêu cầu người ta phải nhượng bộ hơn. Chỉ bị tủi thân xíu do ít ra ở 1 phương diện nào đó người ta còn có người trong mong, còn mình thì chả có.
Mà xét cho kỹ thì người ta cũng khá nhượng bộ đó chứ. Theo như được kể thì chả đời nào người ta chấp nhận cái giá đó, nên để ra mức này thì cũng hiểu người cũng có consider, tất nhiên là trong giới hạn thôi, và ước chừng là giới hạn của người ta chỉ đến đây. Các cụ đã dạy, người không vì mình trời tru đất diệt, bình thường mình cũng toàn là vì mình nên chả có tư cách trách mắng gì ai không được vì bản thân họ cả. Nhưng tất nhiên mình cũng sẽ vì mình luôn thôi. Chả ai có quyền nói gì mình, nên cứ thế mà làm.
Chốt lại là cố gắng đừng lặp lại sai lầm nữa, mà chắc khó. Chí ít thì bớt tần suất lại đi.
No comments:
Post a Comment