Giờ mới check lại thì không ngờ đã bỏ bên cái blog được nửa năm trời. Cảm thấy có lỗi nhẹ.
Nửa năm quá cũng có khá nhiều việc thay đổi đó. Nhiều lắm đếm không xuể, nhưng nổi bật có lẽ là vấn đề communication của mình đã tốt hơn nhiều, ngay cả việc đi trễ nữa, và công nhận là nó mang lại nhiều cái lợi cho mình đấy. Cảm thấy đó là 1 big achievement của mình.
Gần đây có được training về change management, và thật ngạc nhiên là cảm thấy nó khá hữu ích đấy. Bản thân không thích và chẳng thoải mái với sự thay đổi, do lười là chủ yếu, và sợ nữa, sợ mọi thứ không kiểm soát được. Nhưng đời mà, không nói trước được gì, nên chỉ còn cách phải học cách làm quen với nó, và tự nhủ rồi sẽ ổn thôi.
Chỉ là, đã quen thuộc với việc có được thêm 1 người thân quen, hợp ý ở bên cạnh, giờ đứng trước nguy cơ không được gặp nữa, thật không nói nên lời. Dù rằng đã trải qua tình huống này mấy lần rồi, nhưng chả thể quen được. Cảm thấy buồn và không cam lòng sao đó. Người ta nói sẽ kể cho mình sau và hỏi ý mình, nói là tin tưởng với sự quyết định của mình, nhưng rốt cuộc thì người ta mới là người quyết cuối cùng mà. Thế nào thì mình cũng sẽ thuyết phục hết mình, vì thấy được người ta lưỡng lự nhiều lắm, nhưng ai mà biết được chứ.
Biết là vạn sự tùy duyên, không thể kiên cưỡng được, nhưng thật ghét việc chỉ có thể trơ mắt bất lực nhìn thế này.
No comments:
Post a Comment