Bài trước nói bỏ bê blog hết nửa năm.
Giờ thi bài tiếp theo nửa năm sau mới viết lại...
Nửa năm nay... cũng không có gì thay đổi quá nhiều. Công việc tạm ổn, vừa trải qua kì performance review của năm mới. Kết quả khá ổn, tuy còn đôi chỗ cần đẩy mạnh và cải thiện. Có thêm 1 chốn dạy thêm nữa, coi như thêm 1 nguồn thu nhập bù cho cái chính sách đổi scheme lương vớ vẩn làm tổng thu nhập bị thấp đi.
Nhưng quan trọng là đến hôm nay bỗng thấy, bạn thân giống như là một món hàng xa xỉ, mà bản thân là một đứa nghèo kiết xác không đủ tiền mua. People come and go, people change after all, nothing lasts forever,... mấy câu này vốn hiểu rõ, nhưng thực tế đến mới thấy thật khó chấp nhận được. Cuộc sống vẫn tiếp diễn thôi, và hi vọng rằng không có người này sẽ có người khác, nhưng vẫn thấy buồn và bất lực thật sự. Thiết nghĩ không lẽ bản thân không xứng đáng có được món đồ xa xỉ đó sao? Dù cho có cố thế nào.
No comments:
Post a Comment